1. 1. 1. Đọc một ngọn sóng

May 29, 2012 Comments Off on 1. 1. 1. Đọc một ngọn sóng

Biển gợn lăn tăn, những ngọn sóng nhỏ vỗ vào bờ cát. Anh bạn Palomar đứng trên bờ và nhìn một ngọn sóng. Không phải anh đang đắm mình chiêm nghiệm các ngọn sóng. Không phải đắm mình, vì anh rõ điều anh làm: muốn nhìn một ngọn sóng và đang nhìn nó. Không phải anh đang chiêm nghiệm, vì để chiêm nghiệm, cần có một tính khí thích hợp, một tâm thái thích hợp và một cuộc trùng hợp những hoàn cảnh bên ngoài thích hợp. Cho dù trên nguyên tắc, anh bạn Palomar không hề phản đối sự chiêm nghiệm, nhưng không điều kiện nào trong ba điều kiện trên là khớp với anh. Cuối cùng, không phải anh muốn nhìn “các ngọn sóng” mà chỉ muốn nhìn một ngọn sóng đơn lẻ, thế là đủ. Để tránh những cảm giác mơ hồ, anh định mỗi hành vi của mình vào một đối tượng giới hạn và chính xác. « Read the rest of this entry »

1. 1. 2. Bộ ngực trần

May 29, 2012 Comments Off on 1. 1. 2. Bộ ngực trần

Anh bạn Palomar thả bộ dọc bãi biển vắng vẻ. Anh ít gặp người tắm biển. Một phụ nữ trẻ, ngực trần, nằm phơi nắng trên cát. Palomar, người kín đáo, hướng ánh mắt về chân trời đại dương. Anh biết, trong những tình huống như thế này, khi có người đàn ông lạ đến gần, thường thì người đàn bà sẽ lật đật che đậy thân thể, và điều này anh thấy chẳng hay ho gì: bởi đây là sự làm phiền người tắm biển đang nằm phơi nắng yên bình, bởi người đàn ông đi qua sẽ cảm thấy mình là kẻ quấy nhiễu; bởi lẽ cấm kị khỏa thân sẽ được ngầm xác nhận; bởi những quy ước tôn trọng nửa chừng chỉ gieo thêm nỗi bất ổn và sự mâu thuẫn trong thái độ, thay vì tính tự do và lòng thẳng thắn. « Read the rest of this entry »

1. 1. 3. Gươm trời

May 18, 2012 Comments Off on 1. 1. 3. Gươm trời

Vào buổi hoàng hôn, ánh chiếu trên biển kéo một vệt chói lòa từ chân trời chạy dài vào bờ, hợp thành bởi hằng hà sa số đong đưa lóng lánh; giữa lóng lánh này và lóng lánh kia, màu xanh thẫm của biển kết một mạng thăm thẳm. Những con thuyền trắng choáng ánh mặt trời hóa đen, mất đi thực thể và khối lượng, như đang bị cái lốm đốm huy hoàng thiêu đốt. « Read the rest of this entry »

1. 2. 1. Tình yêu loài rùa

May 18, 2012 Comments Off on 1. 2. 1. Tình yêu loài rùa

Có hai con rùa trong sân trong: một con đực và một con cái. Cạch! Cạch! Hai cái mu va vào nhau. Đã vào mùa tình yêu. Anh bạn Palomar, thu người, nhìn trộm. « Read the rest of this entry »

1. 2. 2. Tiếng huýt con chim sáo

February 18, 2012 Comments Off on 1. 2. 2. Tiếng huýt con chim sáo

Anh bạn Palomar có cái may này: hưởng hè ở một nơi có nhiều chim hót. Khi anh ngồi trên chiếc ghế bố và “làm việc” (trên thực tế, anh còn có một cái may khác: anh có thể nói, mình đang làm việc ở những chỗ và trong tư thế được coi là dành cho sự nghỉ ngơi hoàn toàn; hay đúng hơn, anh gánh chịu cái bản án này: cảm thấy mình bị buộc không bao giờ được ngưng làm việc, ngay cả trong lúc nằm dài dưới những gốc cây vào một buổi sáng tháng tám), bầy chim khuất bóng trên các nhành cây xòe ra xung quanh anh đang trình tấu một tiết mục biểu hiện âm thanh cực kỳ đa dạng, chụp lên anh một không gian âm học bất quy tắc, gián đoạn, chấm phá sắc cạnh, song được xác lập trên cái nền cân đối giữa các âm khác nhau, không âm nào trội hơn âm nào về cường độ hoặc tần số, tất cả tự đan bện thành một mạng đồng nhất, gắn kết không phải bằng hòa thanh mà bằng tính thanh thoát và trong suốt. Cho đến giờ cao điểm của cái nóng, đám côn trùng dũng mãnh đã khống chế tuyệt đối bầu không khí bằng rung láy chấn động, choán giữ có hệ thống chiều kích thời gian và không gian qua tiếng réo bồi inh ỏi và huyên thiên của ve sầu. « Read the rest of this entry »

1. 2. 3. Bãi cỏ vô cùng

February 18, 2012 Comments Off on 1. 2. 3. Bãi cỏ vô cùng

Xung quanh nhà Palomar là một bãi cỏ. Đây không hẳn là nơi thiên nhiên cần có một bãi cỏ: vậy thì bãi cỏ là một vật thể nhân tạo, gồm các vật thể thiên nhiên, gọi là cỏ. Mục đích của bãi cỏ là để biểu trưng cho thiên nhiên, và sự biểu trưng này xuất hiện là để thay cho thiên nhiên tại một khu vực thiên nhiên tự thân là thiên nhiên song trong tương quan với khu vực ấy lại là nhân tạo. Vắn gọn: bãi cỏ tốn kém; cần chi phí và lao động không ngừng: gieo, tưới, bón, dọn, cắt. « Read the rest of this entry »

1.3.1. Trăng chiều

February 18, 2012 Comments Off on 1.3.1. Trăng chiều

Không ai ngắm trăng chiều, vậy mà đây mới là lúc trăng cần sự quan tâm của chúng ta nhất, vì sự tồn tại của trăng còn nằm trong nghi vấn. Trăng chiều là một cái bóng trắng nhạt, nhú ra từ bầu trời xanh thẳm, choáng ánh mặt trời; ai dám bảo cho cả lần này, trăng vẫn nhận lấy hình hài và tỏa rạng? Trăng chiều, thật mảnh dẻ, thật nhợt nhạt, thật mỏng manh; chỉ từ một bên mà dần dà đảm nhận một vành rõ nét hình lưỡi liềm, còn lại thì vẫn dầm trời xanh. Trăng chiều như chiếc bánh lễ trong hay viên kẹo chảy nửa; nhưng giờ thì cái vòng trắng đang tụ lại chứ không đang tan, tự kết tập ra nó, trong lúc phải nhuốm lấy những vết bóng và những đốm xám xanh, mà không hiểu đã thuôc về địa lí con trăng, hay vẫn là những giọt rãi của bầu trời còn đang thấm đẫm quả vệ tinh xốp như miếng bọt biển. « Read the rest of this entry »